Tóm tắt

Cuốn sách "Lãng du trong các nền văn hóa" chỉ là "cười ngựa xem hoa" trong thời buổi Việt Nam đã là thành viên của Tổ chức thương mại quốc tế, trong thời buổi toàn cầu hóa kinh tế. Vì vậy việc biết những nét chính trong nền văn hóa các nước cũng là điều cần thiết và bổ ích. Ta thấy các nền văn hóa đều có chung một điểm: sống phải có tình và có lý. Trong khi rõ nét ở văn hóa Việt Nam là nhân đạo, ở Ấn Độ là nhân bản, ở Trung Quốc là nhân văn, thì ở Nga là nhân ái, ở Mỹ là nhân quần. Phật giáo chỉ bám rễ và phát triển ở Trung Quốc khi các nhà truyền giáo biết đề cao chữ Hiếu, nhưng ở Việt Nam chữ đó là chữ Nghĩa. Điều đó cho thấy, cái gì có khả năng thích ứng thì mới hòa nhập được vào trong văn hóa bản địa. Việc hiểu biết văn hóa các nước sẽ làm tăng sự thông cảm, giúp ta mở rộng tầm nhìn về những vấn đề dân tộc và quốc tế. Văn hóa ở đây được hiểu theo nghĩa bao gồm tín ngưỡng, tôn giáo, văn học, âm nhạc, hội họa..., là nơi thể hiện rõ nhất bản sắc dân tộc, tinh thần dân tộc, lòng tự hào dân tộc, cách tiếp nhận những giá trị của thế hệ đi trước, của các dân tộc khác.