Bộ luật này được xây dựng từ những năm cuối thế kỷ XVIII đến năm 1804. Bộ luật có hiệu lực thi hành thống nhất trong cả nước với tên gọi “Bộ luật dân sự Pháp” hay “Bộ luật Napoléon”. Từ đó đến nay, Bộ luật đã được sửa đổi, bổ sung nhiều lần. Bộ luật gồm 2.283 điều, được chia thành ba quyển: Quyển thứ nhất: quy định về người; Quyển thứ hai: quy định về tài sản và quyền tài sản; Quyển thứ ba: quy định về các phương thức xác lập quyền sở hữu (thừa kế, tặng cho, nghĩa vụ hợp đồng và các nghĩa vụ khác…). Cách đánh số các điều luật vẫn được giữ nguyên như khi mới ban hành (1804). Do đó, có những điều khoản được đánh số nhưng không còn nội dung vì đã bị bãi bỏ và chưa được thay thế. Ngược lại, có những điều khoản được bổ sung quá dài, ví dụ như Điều 815: điều khoản này đã được Đạo luật ngày 31-12-1976 chia thành 19 điều, được đánh số từ Điều 815, Điều 815-1 đến Điều 815-18. Vì vậy, con số 2.283 điều trong Bộ luật chỉ mang tính tương đối. Cấu tạo của Bộ luật phù hợp với quan niệm truyền thống của người Pháp: mọi quyền đều đòi hỏi phải có người nắm giữ quyền đó và phải gắn với một tài sản là đối tượng của quyền, v.v.