Tóm tắt

Bước vào thế kỷ XXI, Ấn Độ sẽ có một vị thế của một cường quốc Châu Á, một quốc gia có vị trí cực kỳ quan trọng đối với Đông Nam Á. Ấn Độ chính là cửa ngõ để Đông Nam Á giao lưu với Trung Á, Trung Cận Đông, một vùng có vị trí chiến lược quốc tế và dầu lửa lớn nhất thế giới. Hơn nửa thế kỷ qua (từ 1945 đến nay), quan hệ Đông Nam Á - Ấn Độ, xét cả chiều rộng và chiều sâu là vô cùng tốt đẹp. Ấn Độ không những tích cực ủng hộ sự nghiệp đấu tranh cho độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia Đông Nam Á, được thể hiện qua các Hội nghị Liên Á (3/1947), cùng Trung Quốc nêu ra 5 nguyên tắc chung sống hòa bình (1954), Hội nghị Băng Đung (5/1955). Ấn Độ còn là người sáng lập ra "con đường không liên kết" và tham gia tích cực vào Phong trào Không liên kết (ra đời năm 1961). Chính những đóng góp to lớn đó của Ấn Độ đã tạo ra một môi trường khách quan thuận lợi để các nước Đông Nam Á hình thành tư tưởng ZOPFAN (khu vực hòa bình tự do trung lập) và chính Tuyên bố của ASEAN khi thành lập năm 1967 và Hiệp ước Bali (1976) đều dựa trên 11 nguyên tắc Băng Đung. Ấn Độ chưa bao giờ có ý đồ chia rẽ các quốc gia Đông Nam Á mà trái lại, luôn ủng hộ tính thống nhất trong đa dạng của ASEAN và luôn cố gắng giữ mối quan hệ hữu nghị, láng giềng với các nước Đông Nam Á. Nếu có một lúc nào đó có xảy ra bất đồng thì cũng chỉ vì không hiểu biết đầy đủ quan điểm của nhau về một số vấn đề quốc tế, khu vực. Cuốn sách "Sự điều chỉnh chính sách của Cộng hòa Ấn Độ : từ 1991 đến 2000" nhằm giới thiệu với bạn đọc những thành tựu mà Ấn Độ đạt được trên hai lĩnh vực chủ yếu: Kinh tế và đối ngoại.