Tóm tắt

Những cuộc tranh luận về vai trò thích hợp của chính sách công công trong quá trình phát triển kinh tế đã lôi cuốn các nhà hoạch định chính sách và các nhà khoa học ngay từ khi bắt đầu xuất hiện việc nghiên cứu các nền kinh tế đang phát triển vào lúc Chiến tranh thế giới lần thứ II kết thúc. Thành công của nhiều nền kinh tế Đông Á trong môi trường chính sách công cộng tích cực đã đặt ra vấn đề về mối quan hệ giữa Nhà nước, khu vưc tư nhân và thị trường. Dường như các nền kinh tế tăng trưởng nhanh ở Đông Á cũng sử dụng nhiều công cụ chính sách tương tự như các nền kinh tế đang phát triển khác, nhưng họ lại gặt hái được nhiều thành công hơn. Việc tìm hiểu xem những chính sách nào đã góp phần và góp phần như thế nào vào tăng trưởng nhanh là vấn đề chính yếu đặt ra cho việc nghiên cúu chính sách phát triển. Vì vậy, tại cuộc họp thường kỳ của Ban Thống đốc Ngân hàng Thế giới tại Băng Cốc, Thái Lan năm 1991, đã tuyên bố rằng nhóm Kinh tế Phát triển thuộc văn phòng Phó chủ tịch Ngân hàng sẽ tiến hành nghiên cúu so sánh về tăng trưởng kinh tế và chính sách công cộng ở Đông Á. Tập sách này là kết quả tổng hợp của chương trình nghiên cứu đó. Nó là tập báo cáo đầu tiên trong một loạt các Báo cáo Nghiên cúu Chính sách nhằm thông tin cho các độc giả rộng rãi biết về những kết quả nghiên cúu về các vấn đề chính sách phát triển do các cán bộ của Ngân hàng Thế giới tiến hành. Nghiên cứu này chỉ ra rằng sự tăng trưởng phi thường ở Đông Á có được chủ yếu là nhờ hoạt động tích luỹ rất siêu việt các nguồn vốn, cả vốn vật chất lẫn con người. Nhưng các nền kinh tế này cũng giỏi hơn hầu hết các nền kinh tế khác trong việc phân bố nguồn lực vật chất và con ngưòi cho các khoản đầu tư có khả năng thu lợi lớn và trong việc nắm bắt, sử dụng công nghệ. Theo nghĩa này, ở đây chẳng có gì là "thần kỳ" về thành công của các nền kinh tế Đông Á cả; các nước này chỉ thực hiện các chức năng tăng trưởng quan trọng, tốt hơn phần lớn các nền kinh tế khác mà thôi. Tám nền kinh tế được nghiên cúu đã sử dụng nhũng tập hợp chính sách rất khác nhau, từ để mặc tới mang tính can thiệp cao. Như vậy, ở đây không có "mô hình phát triển Đông Á" duy nhất. Sự phong phú của các kinh nghiệm cũng củng cố thêm quan điểm cho rằng chính sách phải đặc trưng riêng cho từng nước nếu chúng muốn có hiệu quả.