Công ước của Liên hợp quốc về Quyền trẻ em được Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua ngày 20-11-1989 và có hiệu lực từ ngày 2-9-1990. Kể từ khi bắt đầu thực hiện Công ước, rất nhiều các chương trình, dự án với sự đầu tư mọi nguồn lực của các quốc gia đã và đang được triển khai, đạt được những kết quả tốt đẹp. Qua đó, quyền của trẻ em ngày càng được coi trọng và được tính đến trong các kế hoạch, chính sách của quốc gia cũng như trong việc ban hành một số quyết định ở cấp địa phương. Rất nhiều vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội ở nhiều quốc gia đã thực sự thay đổi theo tinh thần Công ước. Mười bốn năm qua, việc thực hiện Công ước về Quyền trẻ em trên thế giới tuy đã thu được nhiều kết quả khả quan, nhưng bên cạnh đó vẫn còn không ít trở ngại trong quá trình thực hiện. Công ước về Quyền trẻ em có 54 điều khoản quy định rõ ràng từng vấn đề liên quan đến trẻ em, tuy nhiên các điều khoản của Công ước lại mang một tính chất đặc biệt, đó là tính mở với những nguyên tắc chung. Do tính chất này, việc thực hiện Công ước còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố ở mỗi quốc gia thành viên. Đối với các quyền của trẻ em được quy định trong Công ước, ở mỗi quốc gia, sự đầu tư nguồn lực, việc hoạch định các chính sách của chính phủ, mức độ quan tâm hay thái độ của gia đình và xã hội là khác nhau. Ngoài ra, do đặc điểm văn hóa, quan niệm truyền thống ở mỗi vùng khác nhau nên việc thực hiện cũng có thể theo những chiều hướng khác nhau. Đây thực sự là một vấn đề mà các tổ chức hoạt động vì quyền trẻ em trên thế giới rất quan tâm và nhiệt tình giúp đỡ các chính phủ trên mọi phương diện. Để thực thi Công ước về Quyền trẻ em thực sự có hiệu quả, việc quan trọng hàng đầu là phải hiểu sâu sắc nội dung của Công ước và cần phải có những giải pháp hữu hiệu, đồng bộ để biến những nguyên tắc cơ bản của Công ước thành hành động thực tiễn. Nhằm mục đích này, Tổ chức Cứu trợ trẻ em của Thụy Điển kết hợp với Nhà xuất bản Chính trị quốc gia xuất bản cuốn sách Quyền trẻ em – Biến nguyên tắc thành hành động.