Trung Quốc là một trong những nước đang phát triển đạt nhiều thành công trong việc thu hút nguồn vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI). Từ khi ban hành Luật Đầu tư nước ngoài năm 1979 đến nay, qua hơn 20 năm thực hiện, đặc biệt trong giai đoạn từ năm 1993 đến năm 1998, suốt 5 năm liền Trung Quốc được Liên hợp quốc đánh giá là quốc gia đứng đầu trong các nước đang phát triển và đứng thứ hai trên thế giới, chỉ sau Hoa Kỳ, về thu hút FDI. Tính đến cuối năm 1998, Trung Quốc đã phê chuẩn 324.712 dự án hợp tác với nước ngoài, với tổng số vốn đăng ký đạt 572,52 tỷ USD; trong đó, số vốn thực tế đã sử dụng đạt 268,977 tỷ USD. FDI vào Trung Quốc chiếm 41,8% tổng vốn đầu tư vào các nước đang phát triển trên toàn thế giới. Đặc biệt, từ giữa năm 1997 trở lại đây, do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính – tiền tệ ở Đông Nam Á, nhiều nước trong khu vực đã suy giảm mạnh sức hấp dẫn đối với các nhà đầu tư nước ngoài; tuy nhiên, Trung Quốc không những không mất đi lợi thế này mà còn tiếp tục thu hút mạnh mẽ vốn đầu tư. Năm 1997, kinh tế Trung Quốc vẫn đạt mức tăng trưởng 8,8%, xã hội ổn định, đồng nhân dân tệ không bị phá giá, môi trường đầu tư không ngừng được cải thiện, qua đó vẫn duy trì sức hấp dẫn đối với các nhà đầu tư nước ngoài. Năm 1998, lượng FDI thực tế vào Trung Quốc đạt mức kỷ lục 48 tỷ USD, chiếm khoảng 5,5% GDP của Trung Quốc. Điều này đã khiến thế giới kinh ngạc và được xem là hiện tượng chưa từng có trong lịch sử kinh tế thế giới. Nhiều công trình nghiên cứu đã đề cập và phân tích hiện tượng đặc biệt này. Các nhà nghiên cứu cho rằng, hiện nay việc thu hút FDI của Trung Quốc vẫn đang đối mặt với nhiều khó khăn như: hệ thống pháp luật và quy phạm chưa hoàn thiện, cơ cấu ngành nghề đầu tư chưa cân đối, hiệu quả sử dụng vốn đầu tư chưa cao, hệ thống tài chính – ngân hàng còn yếu, chưa đáp ứng đầy đủ yêu cầu của các nhà đầu tư nước ngoài. Tuy nhiên, họ đều khẳng định rằng Trung Quốc đã đạt được những thành công nổi bật. Giáo sư Trần Khôn Diệu, Chủ nhiệm Trung tâm Nghiên cứu Châu Á thuộc Đại học Hồng Kông, ước tính rằng: trong tỷ lệ tăng trưởng kinh tế hàng năm ở mức hơn 10% của Trung Quốc trong giai đoạn 1992–1995, có khoảng 4–5% là nhờ vào vốn đầu tư nước ngoài. Điều đó có nghĩa là vốn của các nhà đầu tư nước ngoài chỉ chiếm khoảng 3% tổng vốn trong nước, nhưng lại đóng góp hơn 30% vào tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc. Thành công này đã góp phần không nhỏ vào sự phát triển của kinh tế Trung Quốc, đồng thời thúc đẩy kinh tế khu vực và kinh tế thế giới. Ngân hàng Châu Á cũng đánh giá rằng: sự tăng trưởng nhanh chóng của kinh tế khu vực châu Á từ năm 1991 trở lại đây chủ yếu chịu sự thúc đẩy từ nền kinh tế Trung Quốc đang ngày càng lớn mạnh.