Hợp tác Vịnh Bắc Bộ mở rộng và Hợp tác Chu Giang mở rộng tương tác lẫn nhau, trở thành trụ cột chính trong quan hệ giữa Trung Quốc và ASEAN, có tác động sâu rộng tới các nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam là nước láng giềng, liền núi, liền sông, liền biển. Do vậy, tìm hiểu hợp tác vùng Chu Giang mở rộng và Hợp tác Vịnh Bắc Bộ mở rộng không những giúp chúng ta hiểu rõ hợp tác giữa các vùng của Trung Quốc, mà còn hiểu được quan hệ, tác động của hợp tác vùng miền của Trung Quốc tới các nước Đông Nam Á. Việt Nam cũng có những đặc điểm khác nhau về vùng miền: miền Bắc, miền Trung, miền Nam, Tây Nguyên, Tây Bắc… Bố trí chiến lược phát triển kinh tế – xã hội vùng miền cũng rất quan trọng đối với Việt Nam. Trong mấy năm gần đây, Đảng và Nhà nước đã có đường lối, chủ trương đúng đắn về phát triển kinh tế – xã hội vùng miền. Tuy nhiên, cơ chế chính sách hợp tác giữa các tỉnh trong vùng, và hợp tác giữa các vùng với nhau thì còn đang trong quá trình tiếp tục nghiên cứu, thử nghiệm và hoàn thiện. Việt Nam cũng cần hình thành và phát triển một số cực tăng trưởng, sau đó mở rộng phạm vi để lan tỏa ra các vùng kém phát triển. Chúng ta nên chăng trước hết từ khu trung tâm kinh tế tam giác Quảng Ninh – Hà Nội – Hải Phòng tạo ra một “cực tăng trưởng”. Sau đó sẽ mở rộng thành hợp tác khu vực rộng hơn, hoặc là bao gồm cả “hành lang kinh tế Lạng Sơn – Hà Nội”, hoặc là bao gồm cả vùng Bắc Bộ (gồm cả hành lang kinh tế Lào Cai – Hà Nội). Chúng ta nên chọn một số thành phố (Hà Nội hoặc Hải Phòng, Quảng Ninh) để xây dựng thành một cực tăng trưởng, lôi kéo toàn vùng. Chúng ta đã đưa ra chủ trương về vùng kinh tế trọng điểm Bắc Bộ, tuy nhiên phải liên kết các điểm tăng trưởng thành một cực tăng trưởng hoặc phải xác định một thành phố hay tỉnh đóng vai trò “đầu tàu”. Ở Nam Bộ cũng có thể tạo “cực tăng trưởng” lấy Thành phố Hồ Chí Minh làm trung tâm, sau đó từng bước mở rộng ra vùng Tây Nam Bộ. Ở Trung Bộ, do hoàn cảnh địa lý, hợp tác phát triển giữa các tỉnh nên có hình thức đặc thù, lấy thành phố Đà Nẵng làm trọng điểm. Các tỉnh Tây Nguyên trước mắt có hình thức hợp tác phát triển riêng, nhưng tất cả cần phải tính toán chặt chẽ, bao gồm cả các tỉnh Tây Nguyên và các tỉnh ven biển lân cận. Đó là hợp tác phát triển theo chiều ngang Đông – Tây. Còn phát triển theo chiều dọc Bắc – Nam thì quan hệ hợp tác nên vận hành theo chiến lược chung của Trung ương, kết hợp với liên kết linh hoạt giữa các tỉnh.