“Nhất tuyệt” có nghĩa là hay nhất, kỳ lạ nhất, hoàn hảo nhất… Tóm lại là tuyệt vời nhất. Viết về nền văn hóa Trung Hoa xưa nay không ít, nhưng lần này mới có một cuốn sách viết khá đầy đủ về các mặt: Triết học – Văn học – Tôn giáo – Vũ đạo – Hí khúc – Thư họa – Kiến trúc – Khoa học kỹ thuật – Dưỡng sinh – Núi sông. Lại viết theo hướng khai thác chiều cao và tầng sâu của từng lĩnh vực, do các nhà khoa học, các học giả và các chuyên gia hàng đầu chấp bút. Dưới sự lãnh đạo của học giả Lý Duy Côn, tác phẩm đã đưa chúng ta thâm nhập vào những miền sâu thẳm nhất của nền văn hóa Trung Hoa xán lạn. Một Chu Dịch – thiên cổ kỳ thư; Một Hồng Lâu Mộng – tuyệt thế kỳ thư; Một thuật nội đan của Đạo giáo; Một kho báu âm nhạc dưới lòng đất của huyện Tuỳ; Một danh kịch Tây Sương Ký; Một bức tranh Lạc Thần Phú; Một ấn cổ thời Tần; Một khu mộ Tần Thủy Hoàng; Một Vạn Lý Trường Thành; Một phép châm cứu; Một đài thiên văn và đồng hồ máy cổ xưa nhất của nhân loại; Một ngọn Chô-lô-lông-ma cao nhất thế giới. Tất cả gần hai trăm mục, các tác giả đã đưa chúng ta từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và không khỏi khâm phục vì, trên mọi phương diện, người Trung Quốc đã đi trước nhân loại từ năm, sáu thế kỷ đến hàng thiên niên kỷ; thậm chí có những mặt còn khiến các nhà khoa học hiện đại phải kinh hoàng. Cho nên nói “Trung Quốc nhất tuyệt” hoàn toàn không phải là khoa trương đại ngôn vô lối, mà là một sự khẳng định nghiêm túc, đáng tôn trọng.