ASEAN là một trong những khu vực có số lượng và tỷ lệ người lao động di trú cao nhất trên thế giới. Đây cũng là khu vực rất đa dạng xét về phương diện di trú lao động, bởi có cả những nước gửi, nước nhận lao động và những nước vừa gửi vừa nhận lao động. Ở một góc độ khác, có thể thấy rõ rằng di trú lao động giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong các kế hoạch hợp tác và phát triển của ASEAN, đặc biệt trong việc liên kết kinh tế giữa các nước trong khối trước năm 2015. Chính vì vậy, trong rất nhiều văn kiện chính thức của ASEAN, việc bảo vệ người lao động di trú được coi là một trong các mục tiêu chủ yếu mà ASEAN cần đạt được phù hợp với tầm nhìn của tổ chức là xây dựng ASEAN thành “một cộng đồng chia sẻ và nhân ái”. Bối cảnh đặc biệt này đòi hỏi các nước ASEAN phải có những biện pháp đơn phương, song phương và đa phương để có thể bảo vệ và thúc đẩy hiệu quả các quyền của người lao động di trú. Trên thực tế, vai trò của các tổ chức phi chính phủ, các tổ chức công đoàn và các tổ chức xã hội dân sự của các nước ASEAN, trong đó có Việt Nam, đã có những đóng góp to lớn trong việc hoàn thiện khung pháp luật quốc gia, các nước ASEAN đang cố gắng xây dựng một khung pháp lý chung cho việc bảo vệ và thúc đẩy các quyền của người lao động di trú trong khu vực. Tóm lại, giống như nhiều nước khác trên thế giới, đặc biệt là các nước đang phát triển, Việt Nam đang và sẽ tiếp tục phải đối mặt với một thách thức to lớn là bảo vệ có hiệu quả công dân mình trong một thế giới ngày càng toàn cầu hóa trên nhiều lĩnh vực, nơi mà sự dịch chuyển các nguồn lực, bao gồm cả nguồn nhân lực, trở nên thường xuyên hơn. Để đối phó có hiệu quả với thách thức này, các quốc gia khác đã trở thành một quy luật và nhu cầu tất yếu, một quy luật này đòi hỏi các quốc gia khác phải có một chương trình hành động phù hợp. Trong bối cảnh đó, nghiên cứu về lao động di trú là rất cần thiết. Cuốn sách này được thực hiện từ cách tiếp cận đa ngành, nhằm phân tích các quy định pháp luật quốc tế và khu vực về di trú lao động, đặc biệt là các quy định pháp luật quốc tế quan trọng được thừa nhận trong hệ thống những văn kiện quốc tế chủ yếu của Liên Hợp Quốc và Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), bên cạnh các văn kiện ở khu vực ASEAN (do Hiệp hội các quốc gia ASEAN và mạng lưới các tổ chức phi chính phủ, tổ chức công đoàn và tổ chức xã hội dân sự hoạt động về lao động di trú xây dựng). Cuốn sách tập trung phân tích pháp luật và thực tiễn bảo vệ các quyền của người lao động di trú, mục tiêu của cuốn sách là hỗ trợ công tác nghiên cứu, xây dựng và thực thi pháp luật về đưa người lao động ra nước ngoài làm việc, cũng như việc bảo vệ có hiệu quả các quyền và lợi ích hợp pháp của người lao động Việt Nam làm việc ở nước ngoài. Về mặt tham chiếu, cuốn sách tập trung đề cập đến người lao động di trú (migrant worker) theo nghĩa rộng như được nêu trong Điều 1(1) Công ước quốc tế về bảo vệ các quyền của người lao động di trú và các thành viên trong gia đình họ của Liên Hợp Quốc, đây là thuật ngữ để chỉ một người đã, đang và sẽ làm một công việc có hưởng lương tại một quốc gia mà người đó không phải là công dân.