Tóm tắt

Chương 1, tác giả trình bày tác động đến hệ thống ngân hàng của Indonesia từ cuộc khủng hoảng tài chính châu Á 1997, đồng thời phân tích tình hình nợ xấu của Indonesia trong và sau khủng hoảng; chỉ ra nguyên nhân dẫn đến nợ xấu, gồm: Giảm sút và quản lý điều hành hệ thống ngân hàng lỏng lẻo; Suy giảm niềm tin trong khách hàng giám sát doanh nghiệp; Tình trạng cho vay quá mức đối với khu vực tư nhân; Sự phụ thuộc quá mức vào nguồn vốn ngắn hạn nước ngoài; Kỳ vọng thu được đầu tư dài hạn nhưng lại chủ yếu dựa vào nguồn vốn đồng rupiah. Chương 2, trước thực trạng nợ xấu của Indonesia, tác giả phân tích các biện pháp xử lý nợ xấu của các ngân hàng thương mại tại đất nước này, bao gồm 3 nhóm giải pháp chính. Đó là: Nhóm các giải pháp do Chính phủ Indonesia thực hiện, như: quốc hữu hóa ngân hàng, thanh lập Cơ quan Tái cấu trúc nợ Indonesia, đề nghị Quỹ Tiền tệ Quốc tế trợ giúp; Nhóm các giải pháp từ các ngân hàng (đánh giá lại và phân loại nợ xấu, chuyển giao nợ xấu từ ngân hàng sang Cơ quan Tái cấu trúc ngân hàng, tái cấp vốn ngân hàng, chứng khoán hóa nợ xấu, tăng cường giám sát hoạt động của doanh nghiệp, quá trình tái cơ cấu nợ doanh nghiệp); Nhóm các giải pháp của Cơ quan Tái cấu trúc nợ ngân hàng Indonesia, chuyển nợ thành vốn cổ phần, vốn góp, nắm giữ doanh nghiệp. Qua đó, đánh giá thành công hơn cả trong cơ chế xử lý nợ xấu của Indonesia gồm: Xử lý nợ xấu phải nhanh, dứt điểm với quyết tâm và mang tính đồng thuận chính trị cao; Hoàn thiện khuôn khổ pháp lý; Tăng cường khu vực nhà nước, ngân hàng và doanh nghiệp; Thành lập Cơ quan Tái cấu trúc nợ có tính độc lập, minh bạch; Xử lý nợ xấu gắn với cơ cấu nợ của doanh nghiệp; Xây dựng hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia để giám sát tình hình các ngân hàng, doanh nghiệp để tái cấu trúc; Tập trung phát triển dựa vào các nguồn tích lũy trong nước là chính, giảm vay nợ nước ngoài. Chương 3, từ thực trạng nợ xấu của Indonesia và xử lý nợ xấu của các ngân hàng thương mại Indonesia, tác giả liên hệ và rút ra một số hàm ý chính sách xử lý nợ xấu cho Việt Nam: Nhanh chóng hoàn thiện khuôn khổ pháp lý xử lý nợ xấu; Thành lập Cơ quan Tái cấu trúc nợ quốc gia theo mô hình của Cơ quan Tái cấu trúc nợ Indonesia; Xã hội hóa các nguồn lực xử lý nợ xấu; Phát triển thị trường mua bán nợ; Tăng cường phối hợp giữa ngân hàng nhà nước, các bộ, ngành, địa phương và kiểm tra, giám sát tình trạng nợ xấu; Xử lý nợ xấu gắn với cơ cấu lại các tổ chức tín dụng; Vốn hóa các khoản nợ xấu.