Luật biển là một ngành độc lập trong công pháp quốc tế, đã được hình thành từ rất sớm. Từ thời cổ đại ở Hy Lạp, Ai Cập và La Mã đã xuất hiện các tập quán về biển. Đến thế kỷ XIII đã xuất hiện một số nguyên tắc về luật biển vùng Biển Bắc Âu và sau đó đã được phổ biến sang cả khu vực Địa Trung Hải. Vào thế kỷ XVII, luật biển bắt đầu được các luật gia nghiên cứu một cách có hệ thống, chẳng hạn tác phẩm “Biển tự do” của Huy-gô Gro-ti-út về nguyên tắc tự do trên biển; nhà luật học người Anh tên là Selden đã đưa ra nguyên tắc chủ quyền của các quốc gia trên biển thông qua tác phẩm “Biển kín”. Hội nghị quốc tế đầu tiên về luật biển được triệu tập năm 1930 tại La Hay với mục đích bàn luận về những vấn đề cấp bách lúc đó như: định ra quy chế lãnh hải; chống cướp biển; các nguyên tắc sử dụng tài nguyên thiên nhiên của biển. Do có nhiều mâu thuẫn nên hội nghị La Hay không giải quyết thỏa đáng được vấn đề cụ thể nào. Đến thời kỳ có tổ chức Liên Hợp Quốc, thì tổ chức có uy tín này đã triệu tập Hội nghị lần thứ nhất về luật biển tại Giơ-ne-vơ vào ngày 24-2-1958. Hội nghị đã thông qua được bốn công ước quốc tế đầu tiên về luật biển, đó là: Công ước về lãnh hải và vùng tiếp giáp lãnh hải (có hiệu lực từ ngày 10-9-1964); Công ước về thềm lục địa (có hiệu lực từ ngày 20-9-1962); Công ước về đánh cá và bảo vệ tài nguyên sinh vật ở biển (có hiệu lực từ ngày 20-3-1966). Các công ước này đã đặt nền móng cho việc pháp điển hóa luật biển, nhưng còn nhiều hạn chế, vì vậy chỉ thu được khoảng 40 phiếu, còn phần lớn các nước vừa giành được độc lập dân tộc thì chưa được tham gia. Ngày 17-3-1960, Liên Hiệp Quốc lại triệu tập Hội nghị luật biển lần thứ II tại Giơ-ne-vơ, nhưng do có nhiều bất đồng nên hội nghị này đã không đạt được kết quả. Để chuẩn bị cho Hội nghị lần thứ III về luật biển được chu đáo, Liên Hiệp Quốc đã tổ chức nhiều hội nghị trù bị kéo dài từ năm 1967 đến năm 1972. Qua chín lần đàm phán thường lượng, Hội nghị Liên Hợp Quốc lần thứ III về luật biển tổ chức tại Mông-tê-gô Bay và Công ước về Luật Biển đã được ký kết vào ngày 10-12-1982. Đây là một công ước quốc tế về luật biển hoàn thiện và bao quát nhất từ xưa tới nay, đã xác định được quy chế pháp lý của hầu hết các bộ phận thuộc biển và đại dương. Công ước này đã ấn định các quyền và nghĩa vụ của các quốc gia, xác lập một trật tự pháp lý mới trên biển tương đối công bằng và tiến bộ, góp phần bảo vệ hòa bình và an ninh quốc tế.