Mục lục

Quyển 1. Nhân -- 1.1. Muốn có lòng "nhân đức", bản thân phải cố gắng là chính, phải coi trọng tu dưỡng nội tâm -- 1.2. Phải lấy các chuẩn mực đạo đức để nghiêm khắc kiềm chế bản thân -- 1.3. Người có nhân phải yêu thương người khác, đó là chuẩn mực hành vi của mọi người trong xã hội -- 1.4. Kết bạn phải chọn người có nhân đức, đó là con đường để đạt được nhân đức trong giao tiếp xã hội -- 1.5. Những quy tắc ứng xử trong môi trường làm việc -- 1.6. Tư tưởng nhân đạo trong quản lý xã hội: con người là vốn quý nhất -- Quyển 2. Nghĩa -- 2.1. Đạo nghĩa trường tồn, "nghĩa" là linh hồn của đạo đức cần chú trọng nêu cao nội hàm của "nghĩa" -- 2.2. "Nghĩa" là con đường tiến lên của mọi người (Nguyên văn: chính lộ), "nghĩa" có nghĩa là mọi người sống và làm việc trên đời, cần tuân theo những chuẩn mực của "nghĩa" -- 2.3. Người quân tử rèn luyện "nghĩa" về thực chất; trong quan hệ giao tiếp, cần trọng tình trọng nghĩa -- 2.4. Thấy có lợi phải nghĩ đến đạo nghĩa, phải kiếm lợi theo đúng đạo nghĩa, làm giàu phải lấy đạo nghĩa làm đầu -- 2.5. Kinh doanh phải có đạo đức, làm giàu phải theo đạo nghĩa, người lãnh đạo xã hội phải có trí tuệ, phải thực hành chính sách nhân nghĩa, phải nhân nghĩa hóa chính trị -- 2.6. Giữ gìn đạo nghĩa sẽ được tôn vinh, làm trái đạo nghĩa sẽ bị khinh bỉ, mọi người cần xây dựng quan niệm giá trị đó là "nghĩa" -- Quyển 3. Lễ -- 3.1. Hiếu là điều quan trọng đầu tiên của "lễ", mọi lễ trong xã hội đều bắt đầu từ hiếu -- 3.2. Không học lễ sẽ không có chỗ dựa để lập thân, phải lấy lễ để tu thân, chú trọng tu dưỡng đạo đức cá nhân -- 3.3. Lấy lễ để quan sát đạo đức, lấy đạo đức để xử sự trên đời, như vậy có thể làm được mọi việc khó khăn trong thiên hạ -- 3.4. Vận dụng lễ để dĩ hòa vi quý, vận dụng lễ để kết bạn, đó là con đường trung dung trong quan hệ giữa con người và con người -- 3.5. Những người làm quản lý phải học lễ và biết lễ -- 3.6. Không có công cụ sẽ không vẽ được vuông tròn, làm quan chức trên chính trường, nếu có lễ sẽ có thể đi khắp thiên hạ.